Ông chợt nhớ ra điều gì đó, liền quay đầu nhìn Tôn Ngộ Không: “Đã là thỉnh kinh thì đại thánh phải gọi ta một tiếng sư phụ.”
Tôn Ngộ Không sững người: “Dựa vào đâu?”
“Ta cũng chẳng biết nữa, nhưng hình như vốn nên như thế. Hay là thế này, ai luận phần nấy, ta gọi ngươi là đại thánh, ngươi gọi ta là sư phụ, được chứ?”
“Cút!”




